Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Du xu hướng học “nghệ thuật sống”.

Mỹ thuật phương Tây chú trọng phá hoang nội dung và lý luận mang tính chuyên nghiệp tương đương với các ngành nghề phổ biến khác

Du học “nghệ thuật sống”

Vượt qua mỗi khóa học như thế một cách trọn vẹn, sẽ không có nhiều khác biệt trong phương pháp tư duy giữa một họa sĩ và một nhà kinh dinh, một chính trị gia hay một nhà khoa học.

Những khó khăn của chúng tôi ngày ấy không chỉ có một rào cản về ngôn ngữ, mặc cả sự ngỡ ngàng trước London và nước Anh của thời hiện đại.

Theo    Nguyễn Minh Tuấn (London Metropolitan University)/ SVVN. Với chúng tôi, khó khăn vật chất có thể không nhiều như đa số các bạn sinh viên ở Việt Nam, nhưng nỗi khổ ý thức thì không phải lúc nào cũng được lấp đầy. Sống chính là một nghệ thuật, tôi gọi đó là nghệ thuật cuộc sống. Sự khắc nghiệt của cuộc sống xa nhà lúc nào cũng gắn kết cho chúng tôi một thế giới riêng. Nó không đòi hòi một trình độ thượng thừa hay một đẳng cấp tầng lớp, thậm chí một chiếc máy chụp phim rẻ tiền cũng đủ để thay thế một đống phương tiện kếch xù.

Sản phẩm của mỗi ngành nghề có thể khác nhau, nhưng kết quả của đào tạo là những con người mới. Tôi nhận ra những thứ để mình học hỏi không bao giờ hết Nhiếp ảnh là một trong những môn học tôi yêu thích nhất dù tôi đến với nó khá muộn. Những ngôi nhà cho thuê bất hợp pháp là điểm đến lý tưởng cho những sinh viên như tôi, dù điều kiện học tập chưa thật sự bảo đảm.

Ngày tôi đặt chân đến nước Anh lần trước hết đã cách đây 5 năm. Nó khác với những thứ phù phiếm, vô thực thường thấy ở mỹ thuật truyền thống, nhiếp ảnh là một nghệ thuật đại chúng. Cần phải hiểu nhiếp ảnh ở đây không đơn thuần là những bức ảnh tiệc tùng, vui chơi, du lịch. Góc nhìn từ nghệ thuật hiện đại đã tạo ảnh hưởng rất lớn lên góc nhìn cuộc sống của tôi. Lúc đầu tôi đã không ngừng thắc mắc về những môn học không hề hệ trọng đến poster và hình ảnh số, cho đến lúc tôi nhận ra lợi ích thật sự của chúng.

Nghệ thuật đỉnh cao cũng khắc nghiệt như cuộc sống vậy! thực chất cuộc sống xung quanh mỗi chúng ta cũng là một bức tranh muôn màu nơi mỗi thế cục là một mảnh ghép. Thăng bằng giữa việc học và cuộc sống riêng là một vấn đề không đơn giản. Văn hóa châu Âu vốn đã khác nhiều so với châu Á, văn hóa Anh và cuộc sống ở London lại là những bức tranh hoàn toàn khác biệt.

Đây không phải quốc gia của riêng người Anh nữa, mà là một ngôi nhà toàn cầu. Đối với những sinh viên du học tự mãn từ lâu như tôi, sức ép phải sống tự lập và gánh nặng tiền nong đã đè nặng lên vai ngay từ những ngày tháng đầu tiên.

Tìm tòi, lắng nghe và thấu hiểu, đó là những gì tôi đã nhặt nhạnh được từ cuộc sống bên ngoài dài.

Đọc, hiểu, ngẫm nghĩ, đó là cách người Anh dạy tôi tạo ra những cái mới. Giới hạn lớn nhất của sáng tạo là sự bị động, giới hạn lớn nhất của mỗi người là chính bản thân mình.

Người ta vẫn thường nói: không nghèo thì không phải là sinh viên. Cái đẹp chỉ tồn tại khi vẫn còn những thứ xấu xí. Bất kể bạn học gì, làm gì, cái nhìn đa chiều là điều thiết yếu cho một cuộc sống thực mà bạn chưa bao giờ biết.