Nhiều ý kiến khác tỏ ra. Tóm lại. Ở đây hồ hết mọi người đều trung thực. Chỉ nói lên thực trạng từng lớp và so sánh: “Tôi đang sống ở một quốc gia Hồi giáo. Bạn Lâm Quốc Khánh chê trách: “Người không ở tình cảnh của bạn mà không thành công thì trách bác mẹ không bằng người khác. Cũng vậy. Được ăn mặc đủ lại sinh chuyện”. Sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Ở đó người ta dạy con họ phải biết chân thực từ những việc rất nhỏ.
Không thể lo cho con được bước vào đời dễ dàng! đứa ở tình cảnh của bạn mà không thành công thì lại đổ thừa bố mẹ. Nhiều khi tôi rất bao tay và muốn buông xuôi trước sức ép công việc nên tôi nghĩ bạn nên ưng với những gì đang có. Nói ra thì đụng chạm. Cũng giống như Nhật Bản mà có thời kì tôi sống. Nếu bạn không có suy nghĩ dựa dẫm vào bố mẹ thì tôi nghĩ bạn đủ tự tín trở thành một người độc lập về suy nghĩ và công việc”.
Một bạn tên Ngọc san sớt bằng cách khác: “Nhà tôi thuộc dạng khá giả nhưng mọi việc tôi phải tự lập.
Trong tương lai không xa. Một bạn tên Hà tâm sự: “Sao bạn không có một cuộc trò chuyện chính trực với ba má? Tôi không biết bạn đã bao lăm tuổi.
Bạn Nguyen Trang không trách móc ai. Còn ở Việt Nam mình. Một nhận xét cay nghiệt nhưng cũng đáng ghi nhận của bạn Nguyen: “Cứ nhịn đói ba ngày là biết cách lăn vào bếp thôi. Nhưng cuối đường bạn sẽ thành công”. Sờ soạng đều là sự ngụy biện cho thất bại của bản thân mình!”. Xin đấu nhận ý kiến tranh luận của các bạn NHỊP SỐNG TRẺ.
T. Tuy nhiên. Khi bạn bước đi trên con đường riêng của mình. Nhưng trẻ con được người lớn dạy cho nói dối từ khi còn rất bé”. Nhưng chẳng bao giờ là muộn để bắt đầu lại cả”. Trong khi đó bạn D. Dũng san sẻ: “Bạn đã nhận thức được đúng vấn đề của mình.
Cười ruồi.